[HĐ Story] Các chú bộ đội áo đỏ Viettel

[HĐ Story] Các chú bộ đội áo đỏ Viettel

Trở lại Hàng Đẫy vào một ngày không khí dễ thở nhất, sau 3 lần chẳng có ghế mà ngồi thì nay mình đã thật sự có thể “nằm ra đấy mà không sợ đụng ai” = ))))) Đi xem “con ghẻ” nên cũng biết là sẽ chẳng nhiều người thương đâu mà không ngờ vắng dữ, bù lại thì đội CĐV Thể Công aka Viettel vẫn thừa sức đốt cháy khán đài B10. Mình thì sống xa cách đám đông quen rồi nên chọn B13 ngồi vừa đẹp lại thoáng, lác đác chắc được chục người, chỗ vừa dễ xem bóng mà vẫn hưởng tí không khí sục sôi của B10 cùng những bài ca bất hủ. Hội CĐV đội lính nên toàn hát nhạc đỏ ý, toàn bài ca đi cùng năm tháng nên cứ thấy yêu nước, đã thế cờ và bóng bên đấy cũng là màu đỏ quốc kì – màu đỏ đẹp nhất trong lòng mình nên thật sự là rực cháy một khoảng trời HĐ.

LRM_EXPORT_20180414_195551
Góc trời HĐ ngập bóng đỏ và những lời chúc – đẹp như một concert

Trận bóng có thể nói là chưa bằng V-League được nhưng nó vẫn đáng để dành chút thời gian ra xem. Nhìn chung thế trận là cân bằng cho cả hai và một trận hòa mỗi bên được một quả là xứng đáng, tuy nhiên kỹ thuật và sự chơi bóng sạch của Viettel vẫn làm mình thích hơn, HNFC B tính ra đá người nhiều hơn đá bóng đấy, lao vào cậu hotboy THPT làm cậu nằm cáng ra sân luôn -.- may sau đó cậu vẫn trở lại. À đấy mà chả hiểu sao các mẹ cứ khen bên ngoài trắng lắm chứ tui thấy đến cả Đại cũng đen dã man à = )) Tư Dũng và Bự Bự quả thật là nổi bật trong đội hình vẫn quá nhiều thiếu sót của Viettel, khâm phục ai đã nhắm được hai cháu để cất nhắc lên tuyển U23. Anh Tư chơi bọc lót tốt, che bóng siêu hay và điệu nghệ, tuy bị kêu lùn nhưng tranh chấp trên không cũng tốt (như Trọng)  tuy nhiên anh vẫn hay gặp phải lỗi mất bóng cá nhân lúc truyền ._. Bự Bự thì qua người tốt, đường bóng dài độ chính xác khá cao tuy nhiên vẫn còn non nên lại ăn cái thẻ vàng, và giữ bóng thì chưa ok lắm đâu nha, các anh lớn tiền vệ đang chơi tốt lắm cậu bé phải chăm chỉ lên thì mới có cơ hội lên tuyển (gặp Đức) nhá 😉 Nhìn chung Viettel làm mình thấy lên hạng có điều bất an phết, chơi bóng còn chậm và rề rà lắm, kiểu chưa tiếp cận được bóng đá đương đại ấy. Nhưng tui cũng muốn được nhìn thấy cái tên Thể Công một lần nữa xuất hiện và được yêu mến trở lại thật nhiều.

Hừm vậy là còn một cái hẹn ở HĐ nữa vào cuối tháng này nhỉ, đôi khi cũng tự hỏi sau khi rơi rớt hết các chị em mà 2 đứa vẫn còn quyết tâm đến như vậy nhỉ? Hôm qua đã tự bảo nhau là tại vì mình cứng đầu, tại vì nguồn vui của mình chẳng có mấy, thế nên việc bước 5 bước sang cổng B14 và lên dăm bảy cái bậc thang cũng là một động lực để chúng mình theo mãi như này đây hehe.

[HĐ Story] 180405 HNFC vs. HAGL – quá nhiều sự bối rối

[HĐ Story] 180405 HNFC vs. HAGL – quá nhiều sự bối rối

LRM_EXPORT_20180407_075421.jpg
Buổi trưa hôm đó trước giờ G 

Cái sự hoãn tận 2 tuần hóa ra vẫn chẳng thể cản được quyết tâm ra sân của nhiều người, và dù là lí do gì thì cũng cảm ơn đã cùng nhau đóng góp cho sự đông vui của HĐ nhé. Rút kinh nghiệm lần trước rồi mà chị em vẫn không có chỗ an ổn lắm để ngồi hiuhiu, tuy nhiên vẫn khá hơn là quỳ, dù sao cũng rất vui vì đã nhìn thấy bias rồi hihi. Trận đấu này thật sự không muốn nhắc lại, có quá nhiều thứ cảm xúc, sự ấm ức mà mãi giờ mình vẫn chưa nguôi hết đây, có lẽ kỳ vọng quá nhiều vào “bóng đá đẹp” nên rổ thẻ cùng chấn thương của hai cậu đúng là down hết cả mood.

LRM_EXPORT_20180407_075130
Hà Nội chào Gia Lai nhá

Khổ lắm bias Thanh mà cậu chạy cánh đúng chỗ mình bị che tầm nhìn nên lâu lâu mới thấy Thanh ló ra một tẹo, mỗi lần ló ra lại quá tốc độ làm mình hưởng phúc lợi có được tí tí thôi à. Thanh ở ngoài đen nhưng duyên dữ luôn, cách nhau cả mét mà mình thấy vẫn duyên cực kỳ uhuhu, lí giải lí do mình bị hút ngay trận cậu trai sút lượt pen đầu. Thanh chơi tốt, chạy tốt, chân khéo và xử lí thông minh, cũng mấy lần cố gắng nhưng phải công nhận hàng thủ HNFC tốt còn HAGL thì lại quá đen. Tính ra mình chỉ ngó Thanh được hiệp 1 thôi chứ hiệp 2 cậu mất hút luôn, một phần cánh xa, một phần thế trận thiếu người khiến bóng về chân HNFC gần hết (có những lúc mình còn tưởng nhìn nhầm 17 thành 47 và người ăn thẻ là Thanh ;___;).

Trường lúc chạy sân thì cũng khó nhìn, quan sát được nhiều nhất thì chủ yếu là lúc phải ra nói chuyện với trọng tài và lúc sút phạt. Trường có nhiều cơ hội nhưng lại bỏ lỡ hết, có thể là kém hiệu quả cũng có thể là đen. Cái này chắc bạn mình nhìn thấy Trường nhiều hơn vì nó bias còn mình thì mải miết kiếm Thanh :)) Tiếp thì là Phượng, thật ra đúng là còn khó nhìn hơn cả Trường, kiếm mải miết mới thấy bóng đến chân huhuhu. Công chúa đá dưới sức quá, cũng thấy khổ thân lắm ý chứ, trận NĐ thì trượt mất một quả đẹp mắt dã man uhuhu, ai đó đi cúng cho công chúa hết đen đi.

Có một người mà từ đầu mình không chú ý lắm nhưng gần đây cậu ấy làm mình thấy thích thú, và sau trận mình nghĩ là sẽ để ý hơn – Toàn Lee. Nhỏ bé, nhanh nhẹn nhưng cũng xông xáo cực kỳ, mình biết Toàn mệt lắm từ lúc phải xịt thuốc rồi cơ nhưng cậu vẫn chạy, chạy mải miết, quyết tâm tìm một bàn danh dự, tiếc là hôm nay “con đường hoa” lại không nở rồi ;_; Có nhiều người nói Toàn không hiệu quả, Toàn mờ nhạt và dưới sức nhưng với mình Toàn của hôm đó rất rực rỡ, cậu trai ấy có lẽ cần thêm sự mạnh dạn tì đè nữa thôi thì “con đường hoa” sẽ mankai thật sự. Nói không phải áp đặt chứ HAGL đúng là lò luyện của Arsenal nên cũng dớp y chang nhau, đá đẹp nhưng thiếu hiệu quả. Fan chân chính thích thứ bóng đá hiệu quả nên dù bạn nỗ lực thì cũng chỉ được ghi nhận bởi những đứa fan phong trào như này thôi hihi. Toàn Kpop cố lên nhé!

LRM_EXPORT_20180407_075525

Rùi trở lại với đội nhà nhé, nói chung mình cũng vui vì HNFC đã thắng, dù sao vẫn là con dân HN nhưng mà 2 cháu bị đau là tôi uất ức hết cả buổi đó mà. Thật sự không phải mới xem bóng nhưng hồi xưa cũng chỉ thích anh này nọ đẹp trai cách nhau của nửa cái địa cầu, hết cả cái đại dương chứ không phải thấy chúng nó đau đớn như này 😦 Công nhận HNFC chơi hay thật ấy, mình cũng đặt kèo vô địch luôn uhuhu tuy nhiên 5 bàn đúng là quá khủng hoảng rồi ;_; Thật ra có rất nhiều người vui rồi, các cháu cũng vui rồi nên mình cũng không nhắc nhiều về niềm vui này nữa, chỉ muốn chúc hai cháu mạnh khỏe và sớm trở lại vào cuối tháng ở HĐ nha.

Lần xem này là trận thứ 2 ra sân mùa V-L đột nhiên thấy mình xem bóng không còn háo hức theo cầu thủ nữa mà nó đã dần chuyển hẳn sang tâm lí theo cả trận rồi đấy. Ai cũng đi lên từ phong trào thôi chỉ là cách mọi người thay đổi suy nghĩ của mình, đến sân không phải vì vài ba cái chữ ký hay nắm tay, chúng ta có thể vì niềm vui của cầu thủ, vì niềm háo hức của bản thân, vì những giây phút nhịp tim đọ cùng nhịp bóng lăn, yêu sân cỏ vì đó là nơi các cậu boi của chúng ta tỏa sáng nhất. Mình rồi cũng sẽ học cách thích HNFC nhiều hơn chút nữa, để bản thân thật sự cảm thấy vui vẻ mỗi lần ra sân, không còn lấn cấn này nọ nữa, để thật sự hòa cùng dòng cảm xúc nơi ấy.

[HĐ Story] 180311 Trọng Ỉn đã hốt tim và khiến tôi theo HNFC như nào?

[HĐ Story] 180311 Trọng Ỉn đã hốt tim và khiến tôi theo HNFC như nào?

LRM_EXPORT_20180317_091054
Check-in tấm vé cùng post card HHT tự cắt tay =3=

Nhiều việc quá nên bây giờ mới viết được đôi dòng cho cuộc gặp gỡ đầu tiên với các cậu boi U23 ở HNFC (thật ra nếu mình còn trẻ và hóng hớt như các bạn thì mình hoàn toàn có thể ngày ngày đú ở Hàng Đẫy nhưng mình hông có rảnh nên chỉ ra sân xem bóng thôi). Đáng nhẽ ra mai là lại đi coi các cậu còn thêm cả HAGL nữa cơ mà có vài cơ sự nên bị hoãn rồi, đến tận 5/4 lận ;_;

Thôi vào phần chính là hôm đấy đi học xong về đi xem, ở giữa đoạn có đi ăn nên thời gian có hơi gấp gáp, đã thế lại còn thủng lốp nên đến sân muộn, hết chỗ để ngồi (chỉ có thể lách để quỳ xem hết hiệp 1 rồi mới lò dò lên tận chỗ cao nhất tầng 2 để xem TTvTT). Đoạn đầu có vẻ trắc trở nhưng mà cái view tầng 2 nhìn được rất nhiều thứ (trừ mặt và số áo bị bé tí và lờ mờ trong khói pháo sáng): toàn cảnh trận đấu vừa sắc nét vừa không phải quay đầu nhiều, khán đài B đối diện đẹp lung linh với hai màu đỏ tím, ánh pháo sáng lập lòe rồi tắt bởi các anh cơ động,… Lần này ra sân không có bias của mình nên mình xem cũng không focus vào ai cả chủ yếu thì là xem các cậu boi về CLB đá còn hợp rơ nữa không, và tất nhiên U23 vẫn là một điều gì đó quá gắn kết, quá đồng điệu nên HNFC dù sao cũng thuyết phục được mình. Hàng công dùng ngoại binh là mình ứ thích rồi, đã thế còn đá khá tệ, nhất là thanh niên 90 thế nên mình hay ngó đến hàng thủ, ở đó có cặp đôi drama sóng gió lâu nay Duy Mạnh – Đình Trọng. Lý do tại sao HNFC gọi Trọng về? Câu trả lời ngay trong trận ra quân của cậu boi: cậu thể hiện chính xác những gì người ta gọi “trung vệ thép”, “trung vệ chuyên săn Tây” và một sự ăn ý tuyệt vời với người bắt cặp Duy Mạnh. Trọng hiền lành như con gái nhưng trong sân thì máu lửa, người thì bé tí lại còn lùn hơn chúng bạn (cũng không quá lùn nhưng đứng trong sân bé thật) nhưng ra vào quyết liệt, phản ứng tốt, tì đè tranh chấp dứt khoát và ăn đau cũng nhiều. Phải nói là HPFC cũng dồn sức ép khá khủng bố nhưng 2 thanh niên ở trên đã cực kì nỗ lực, cực kì cố gắng trấn giữ phía trước thủ môn (à thủ môn HNFC chơi cũng cứng lắm) nên ngày hôm đó chính là sân khấu debut tuyệt vời nhất của Trọng ở Hà Nội. Ừ và sau khi trở về thì mình quyết định theo Trọng và HNFC luôn, dù sao cũng mang tiếng gốc Hà Nội hì hì.

Sau trận thì tụi mình chưa dám về nhà vì nhà bạn đối diện cổng 14, vậy nên ra đứng đường đối diện xe của HNFC và tranh thủ hóng hớt các bạn fan nam, fan nữ đứng ở xe đu idol. Hai đứa cũng hơi xấu tính nhiều tẹo vì đứng mean trước sự quá khích của người khác, tuy nhiên thì đúng là các bạn vẫn còn chưa thực sự sang mà :3 Hai đứa đứng xa nhưng view nhìn đẹp đẽ lắm, cháu nào từ cổng thò ra cũng thấy đầu tiên, các bạn đứng gần chắc gì đã coi rõ nét như này. Nói chung là chắc có rút kinh nghiệm nên các cháu đi ra nhỏ giọt, cổng số 7 cứ đóng rồi mở, lần lượt thả các cháu ra. Hậu và Huy đi ra đầu, vẫn tay xách nách mang quà cáp và vẫn tay thân thiện; Trọng thấy thò ra xong lại rụt vào (đoán chừng thấy cái banner mặt mình to quá nên sợ) mãi gần cuối cháu nó có luồn đường bên trong để ra (các bạn đứng cạnh ô tô không thấy được đâu haha); cuối cùng là Mạnh với Trung, xe cũng dần đông đủ và chú tài có xuống nhắc mọi người xê ra chút xe sắp chạy. HNFC chắc chọn chiến thuật thân thiện chứ không như HAGL nên xe có đóng cửa một lúc thì vẫn dừng đấy để bên trong vẫy tay, thả tym các kiểu (Hậu thính nhiệt liệt) tương tác với bên ngoài. Ừm vì thắng nên chúng ta vui vẻ như vậy là ok tuy nhiên mình vẫn nghĩ các bạn không nên chắn lỗi ô tô như vậy, hãy đứng bên đường như tụi mình và hô hào gì đó (nếu muốn) cho các cháu còn nhanh chóng lên xe chứ hihi. Mà thấy xe đông rồi thì tự giải tán đi đừng để người ta nhắc nha.

Đoạn trên review xong rồi, giờ nói chút về cảm xúc bản thân ha. Trận này mở màn Vleage nên đông vui, nhộn nhịp lắm, lại còn có cả fan HP nữa, cực kì xung và nhiệt tình, cảm giác xem một trận bóng cực hào hứng, biểu đồ cảm xúc nhảy tưng tưng luôn, thật sự nhớ lại những ngày đầu bập bẹ xem WC, Ngoại hạng Anh,… Tuy nhiên mình cũng vẫn kiểu nghĩ nhiều “chẳng biết đến vòng sâu sâu thì sân còn lại bao nhiêu”, hi vọng các bạn sẽ không bỏ cuộc nha, bóng đá rất thú vị mà dù ở Việt Nam vẫn còn nhiều bất cập nhưng có thể biến mình trở thành áp lực khiến nó chuyên nghiệp hơn nha. Thật vui vì có cái gì đó để ngóng chờ mỗi cuối tuần, có thể là ra sân, có thể là qua các màn hình nhưng đúng là thêm nhiều sinh khí hẳn.

||Hẹn gặp lại ở Hàng Đẫy||

[HĐ Story] Sharing, not Fanacc – First time in Hàng Đẫy Stadium

[HĐ Story] Sharing, not Fanacc – First time in Hàng Đẫy Stadium

Xin chào ai đó đã click vào đây, xin cân nhắc trước khi đọc nè: Nếu bạn kì thị cái gọi là “hiệu ứng u23 ra sân xem bóng” thì click back ngay thôi vì tâm thế kì thị sẽ khiến bạn đọc không vui đâu; có cả sự thú vị và sự không hài lòng dưới góc nhìn người xem; me là Đức-stand nên thỉnh thoảng vẫn lên cơn fangirl trong câu chữ =3=
  1. Có gì thú vị ở Hàng Đẫy hôm nay?
Không khí náo nhiệt cực kì, nay đi lạc vào rừng CĐV Nghệ An thì cũng có hơi rén rén nhưng may mà họ cũng không manh động lắm, đốt tí pháo thì có cơ động lên dập lửa luôn (hú hồn), mọi người hô hào zui lắm á nên mình cũng đú theo, với cả có kinh nghiệm đi làm cùng người NA nên họ có nói tiếng địa phương mình vẫn nghe được hì hì :3
Lúc đầu ngồi cũng mấy chú không vui nhưng sau đó đổi thành 1 bé lớp 3 fan nhí cute cực kì, em FAN CHÂN CHÍNH Hà Nội FC nhé, trận nào ở Hàng Đẫy bố mẹ cũng đưa đi và em đang nuôi ước mơ làm cầu thủ, hai đứa vừa xem vừa tám nhảm về việc đi đá bóng “em đá tiền đạo à, trước chị đá hậu vệ đấy còn bắt gôn nữa”, “bình thường bố mẹ đưa em đi nay mẹ mệt nên em đi với bà”, “Chị ơi anh Đức đâu chỉ em với”,… túm lại là vui lắm luôn!!
Ừ thì không thể thiếu được chuyện soi bias rồi, haha mình không chối bỏ lí do “trẻ trâu” này đâu, à với mình Đức chỉ là chú bé thế thôi (bạn bè đều biết mấy cậu boiz tuổi này mình coi là trẻ con hết) =)) Vì chủ trương của mình là “Khoảng cách là cái đẹp” nên không sân si đến gần, gửi quà, chụp ảnh chung này nọ, mình chỉ ngồi khán đài lia mắt, giơ máy, zoom và chụp Cọt-kun, Mạnh-kun thôi =3= Đức lúc đầu hơi khó tìm vì mặc áo khoác không số, soi được rồi thì dễ tìm nhất sân, cứ đứa nào còm nhom đen nhẻm (mình ứ thấy trắng nhé, đen như hôm quay U23 – tự sự sau giải đấu ấy), chân tay dài, chạy loăng quăng (thỉnh thoảng vuốt tóc) thì đích thị là hắn. Thanh niên hôm nay đá sung lắm, 1/2 hiệp đầu chạy cánh phải nên auto dọc biên cho mình ngắm tất, hồi sau đổi cánh sang bên kia thì mình cũng hơi lơ là và chuyển qua tia Mạnh =)) Vừa vào đầu hắn có quay qua cười với fan và đá 1 quả bóng lên khán đài, ui dời cưng quá (tâm hồn người mẹ của mình lại xúc động), rùi thi đấu thì có mấy quả chuyển bóng, qua người, đánh lừa hay dã man, thề chân khéo vãi ;_; sau sang cánh mình chỉ có thể ngó chút chút, lia mắt đi tìm thôi =)) Hiệp 2 lại trả về cảnh phái nên mình không ngó được nhiều, sau đó đẩy vào giữa nên mới có thể tiếp tục nhìn thường xuyên. Đoạn SLNA bị dẫn cậu đá hăng quá nên hơi không tỉnh, tiếc mấy quả nếu vẫn chơi ở u23 với lối chơi bình tĩnh của cả đội thì biết đâu đấy, có 2 pha giống pha ghi bàn và “xe đạp chổng ngược” nhưng này hơi thiếu chính xác và “đen”. Cuối trận hắn bị ngã nên đau, cũng cố đá nhưng có vẻ không ổn lắm, sau đó hết giờ thì chắc vừa đau chân vừa buồn nên ngồi thụp xuống (ôi xót), sân si quá ngó 1 xíu thôi vẫn không ùa ra để bị bảo an lùa =))))
Mạnh-kun thì dễ kiếm lắm, tóc tai chất chơi và vẫn đen =)) cả hiệp chạy cánh phải nên mình cứ auto lia mắt dọc biên thôi, cậu lăn xả thật sự ấy, ngồi gần mà nên cảm thấy quyết liệt trong từng pha bóng và đúng là ngã liên tọi (bên kia chơi cũng thô bạo nhưng may không ăn cái húc đầu gối nào). Cá nhân mình thấy Mạnh chơi cứng và chắc, sức bền và năng nổ, mình lia mắt cũng thấy mệt luôn vì thanh niên lên công về thủ nhanh dã man =)) Hiệp 2 thì xa tầm nhìn quá nên pha nào vào tham chiến gần goal bên đội bạn mình mới ngó được. Thanh niên này sau trận đấu, lúc ra bên khu kĩ thuật để mặc áo khoác, xem trao giải thì đã kịp ôm được bimbim của fan thả xuống 🙂)
Cuồi cùng thì mình muốn nói ở đây là xem ngoài này yêu cầu sự tập trung cao vì chả ai bình luận cho, loa thì bé thay người, bù giờ nhiều lúc còn chả kịp để ý =)) nhưng bù lại thì mắt sẽ phản xạ siêu tốt vì bị hút vào bóng ấy, ôi thề xem thích, cảm xúc hình sin thật sự (với cả nay đôi công nên cũng không khó chịu đi). Chắc mình sẽ còn ra sân nữa vì vui mà cũng thấy hào hứng nữa 🙂)
2. Vui thôi nhưng đánh giá về dịch vụ và những người đi cùng thì vẫn không hài lòng (cảnh báo: Linh khó tính như ma)
Trận này free thành ra đông, mình vào sớm 15’ thôi mà cũng suýt hết cả chỗ ngồi (em fan nhí bảo chưa bao giờ sân đông như vậy) nhưng vẫn có rất nhiều người đến muộn, đi len qua chỗ mình để vào trong thành ra lộn xộn cực kì, đá hết nửa hiệp 1 rồi mà vẫn cứ ra ra vào vào mất tập trung =.= BTC đáng ra nên đóng cửa lại dù sao cũng hết chỗ rồi, lại còn phiền người khác bực mình. Tiếp đó là mấy ông ngồi cạnh hơi phiền, kiểu vô duyên chạm chạm vào người, selfie còn cố lấy mặt mình vào dù mình đã né cam mấy lần nhưng sau đó vì muốn coi trận đàng hoàng nên lấy phone che nửa mặt -.-Vui thôi đừng vui quá, xem bóng thì tập trung mà xem làm mấy trò cổ vũ lúc không cần thiết là rất vô duyên đó.
Không dám nhận là fan bóng đá nhưng mình là đứa xem bóng đá từ bé, xem vì nhiều hoàn cảnh đưa đẩy (xem với ông, xem với bạn hồi bé, xem với bạn của bố, nhà có mỗi cái TV nên phải coi thôi, xem vì lỡ thích trai đẹp, xem 1 mình bằng link sopcast,…), cũng chả xem thường xuyên có thời điểm từng chả xem gì, có thời ai xem cái gì mình cũng ngồi coi chung luôn =)) nên đúc kết được kha khá kiểu “người xem cùng” và nay thì được trải nghiệm đủ 😀 Ôi thề có mấy ông còn đáng sợ hơn cả fan phong trào như sau: không biết đội nào đá đội nào, đang ngồi khán đài cổ vũ màu gì, Văn Đức số 5 kia kìa =)))), Văn Đức có được vào sân đâu (trong khi thằng cu chạy loăng quăng trước mặt =))), đây là trận tranh gì đấy chả biết; thôi có tinh thần là được rồi, ít ra hội này chỉ gây cười không khiến mình hóa thú. Tiếp đến có 2 cô bé và 1 vài cậu bé (tôi chả biết có phải Owker không) nhưng là cái kiểu tôi ghét nhất “thích chỉ tay 5 ngón” ui chao các mẹ nói chuyện như những chuyên gia bóng đá, pha này phải như này, chuyền mạnh lên, đổi cánh đi, ghê nhất câu “mất công ăn học đá đấm thế à” .-. bố thả chúng mày xuống sân đá nhé cho câm họng vào, phá mood ghê gớm. Tuy nhiên vẫn có vài chú fan ấm lòng kiểu như chỉ bảo cố lên thôi, giữ sức đi, pha này tiếc quá chậm hơn nhịp nữa chắc vào,… nhất là cu cậu ngồi bên “chị ơi em hồi hộp quá tim đập nhanh quá tí chị gọi cấp cứ cho em’ =)))))). Đấy các cậu đi xem phim có bao kiểu khó ở thì sân bóng nó cũng y chang vầy cơ mà nhân 10 lên nhé, và có thể còn hãm hơn nữa, tuy nhiên mình cứ “tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến” mà tập trung xem thôi.
Lời cuối, cái gì cũng có lần đầu tiên và thử đi rồi sẽ biết thú vị có đủ vượt qua những điều khó ở không, và mình rất vui vì hôm nay đã đi xem, đã cảm thấy hào hứng hơn trong khoảng thời gian khá nhiều đắn đo và bận rộn linh tinh này nọ. Như tất cả những lời hứa “đu idol” cả chục năm qua thì mình vẫn sẽ giữ lời đến sân khi có thể.
——————————————————-
Viết note facebook ngày 24.2.2018 (mùng 9 Tết) và repost tại đây vì đột nhiên lại có xúc động sharing nhiều hơn và quay lại với blog ❤